Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

MƯA HẠ

MƯA HẠ

vịn cớ băng đường tránh gió mưa
hình như ngấn lệ ngận ngừ chua
anh biết tim em còn vương vấn
tháng sáu mưa sầu ngập lối xưa
-
cảm xúc ngày nao còn không đấy
mặc dầu nặng hạt mưa ngập lầy
mọi ngã mọi đường như sóng vổ
tình mộng ban đầu vẫn ngất ngây 
-
mây thương bay mãi tận chân mây
nọ rảnh cheo leo giỏ xẻ cây
biển tình sóng vổ nhòa tim nát
còn lại tình anh với tym gầy 
-
mưa hạ tháng sáu sóng dậy lòng
hồn thơ nặng nợ em biết không
tháng sáu có dù mưa buốt lạnh
tình anh vẫn đợi lúc trời trong 
-
hạ buồn ngập lệ tình man mác
cánh phượng nhạt màu tim nát tan
em đi sang chốn tình hư ảo
tháng sáu mưa buồn khóc ve than
-
tháng sáu mưa sầu mưa tầm tả
mưa hạ buồn vội vả đi hoang
hạt mưa nhòe ươn ướt mắt nàng
bong bóng nổi rồi tan dòng nước
-
con đường xưa như quen nhịp bước
hàng me si gió lướt lá rơi
tiếng ve kêu ảo nảo không lời
chung dù nhỏ làn hơi ấm áp
-
mưa tháng sáu gió giông bảo táp
trái tim ta tháng chạp đông hàn
cùng chung ô cạnh với đài trang
trăm nổi nhớ miên mang mưa hạ
-
phút chia tay nổi buồn tàn tạ
từ biệt trường xót dạ trong tim
ngày bao ngày da diết cánh chim
bay đất lạ nhấn chìm tâm thức
-
mưa tháng sáu day dưa chẳng dứt
hạt mưa bay ray rức người xa
tận đáy lòng tìm ẩn ngấn hoa

ngày hội ngộ âu là biền biệt

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

NHỚ NGƯỜI XƯA

NHỚ   NGƯỜI   XƯA

xứ xa mong ngóng bóng hồng
 chập chờn cánh võng chao lòng người thương
dư âm hương ái vấn vương
hè về phượng nở sân trường mơ hoa

 đây đâu hình bóng người ta
 nhạt nhòa ký ức nắng tà lung linh
ve kêu gợi ảnh người tình
 một tà áo trắng tim mình nhói đau

thắng năm mưa gió phủ màu
 xác xơ phượng thắm má đào xa khơi
 giọng ai trầm bổng chơi vơi
 đây tôi lưu nhớ khó rời giai nhân

 hạ sầu môi nhạt hôn tân
 tình sầu day dứt cung đàn dở dang
từ ngày em bước sang ngang
 ngôi làng quê nhỏ còn ta với sầu

 bên người hạnh phút trăng sao
 còn tôi tim vở thành đôi bẻ bàng
gió xa thổi nhẹ hương nàng
 tôi ôm lấy gió mơ màng người thương

một mình với chữ tơ vương
mảnh mai sợi nắng nhở nhường giai nhân
 gửi lên môi gió hôn tân
để vơi bao nổi bâng khuâng nhớ nàng

 mong rằng tình đẹp sao ngàn
 để thương để nhớ lên làn môi xinh
bẻ bàng bóng thỏ chập chình
 ngở ngàng tan tác dáng hình em đâu

 xứ người da diết héo sầu
bên kia đầm ấm còn tôi ngậm hờn
 lời thơ đọng ướt sương hôm
nhặt sầu tim nhói tôi ôm tình sầu

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

ANH TRỞ VỀ

ANH   TRỞ   VỀ

anh trở về nổi lòng ô thước
hạt mưa ngâu lệ ướt bờ mi
đàn quạ kia có tội tình chi
làm cầu nối chàng ngưu nàng chức  

-
anh trở về ngậm ngùi bức rức
giữa hồn anh ngày ấy tình em
một chiều sâu quá khứ dày đen
tà áo tím tóc dài  ký ức  

-
thầm tiếc nuối trãi dài nét mực
 loang máu hồng màu hoa phượng đỏ
mái trường xưa người yêu bé nhỏ
ta giả từ dứt bỏ tòng chinh
-
 đời thư sinh khoát màu áo lính
đem an lành thành phố bính an
chuông nhà nhà đổ nhịp ngân vang
 người trai trẻ sa tràng đuổi giặc
-
 trăng biên thùy lạnh lùng không sắc
gió hạ sầu  se thắt  nguồn tim
mơ trở về màu tím hồn nhiên
em trinh trắng diệu hiền xa thẩm
-
  gìn giang sơn hậu phương yên ấm
trong có em và lắm người thân
dầu hy sinh tôi cũng chẳng cần
da sạm nắng tình yêu vẫn nở
-
 rừng đêm khuya dế trùng than thở
hạ đã qua thu nhở lạnh lùng
thương dĩ vãng biền biệt tình chung
để hoa  súng nảo nùng mắt ngọc  
-
nhớ người thương sương đêm chợt khóc
hoài bóng củ nắng mai chia sầu
chiến tranh mi biến cải chia phôi
rêu phong lại tim tôi đen thẩm
-
 rừng biên khu  một chiều  đêm sẩm
 hận quân thù căm giận sài lang
 gây chiến tranh chia cách ta nàng
 sầu quan tái ngút ngần khí tiết
-
 anh trở về môi hồng mắt biếc
dáng trang đài trinh khiết thơ ngây
 khi hòa bình hạnh phúc vui thay
 hoa phượng đỏ tim ray xum hợp

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

GIỌT HẠ BUỒN

GIỌT  HẠ  BUỒN

phuong hồng

giọt thơ ai oán nảo nùng
hè như sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

hạ buồn mây tím giăng ngang
ngậm ngùi xa cách ta nàng thảm đau
mộng vàng tan vở hư hao
sổ lồng con sáo bay cao cuối trời

đắng cay cam chịu rả rời
tình say một cõi quên thời tái tê
người đi chiều lở hè về
còn người ở lại bộn bề trăng sao

phải lòng nhau thuở hè nao
hai ta thương nhớ rạt rào hương xưa
đã yêu hơn bát nước dừa
gừng cay muối mặn ngày vừa sẽ chia

đã từng lệ đắng đêm khuya
bao nhiêu kỹ niệm đường vìa có nhau
chung lòng thương nhớ ngọt ngào
tình ta đẹp tợ chiêm bao giữa đời

kể từ bướm lạ vườn mơi
sắc hoa dường nhở quen hơi bướm tình
canh tàn trăng xế vọng hình
hè nay nàng đã chiết kinh xứ người

trời in mây biếc gió lơi
tình tan trăm mảnh chơi vơi cõi lòng
niềm riêng rời rả bảo giong
qua cầu con sáo sổ lồng bay cao

muộn màng muôn nổi đớn đau
chữ chờ anh gửi trăng sao bể ngàn
hè nay cánh nhạn lạc đàng
chơ vơ ngọn gió phụ phàng xót  xao

vu vơ ngọn gió rì rào
sương vương ngấn lệ hạt nào vương mi
hè xưa bao nổi mê si
lá hoa quấn quít rù rì tình trong

biết rằng em đã có chồng
thuyền em tách bến dòng sông hai bờ
hồng nhan da diết tim chờ
hạ sầu trăng khuyết sao mờ hắt hiu

tình ta tan vở ngậm ngùi
nghe đau đau điếng ngược xuôi cánh chuồng
như trăm ngọn gió hạ buồn
hạt thương lắm nổi tự nguồn trào dâng

chén say hồn chếch lâng lâng
lời thơ đọng rớt trong ngần giọt thương
lòng ai tợ bãi chiến trường
ngày nào êm aí nay dường nát tan

bây giờ em đã sang ngang
mà sao cứ nhở như là của anh
thương nhau lòng bấy chơn thành
muốn bồng muốn bế một cành hoa tiên

hè về vương nổi u phiền
nhánh hồng chiết gửi bên miền xa xôi
nụ hoa tơi tả héo sầu
tình ta tan vở bèo trôi giữa dòng

hè nay tợ nhở bảo giông
con tim buốt giá má hồng xót xa
em vui hương lửa người ta
còn ai ray rức canh tà đêm hoang

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

NIỀM SẦU HẠ XA


NIỀM    SẦU    HẠ   XA

phượng hồng khoe sắc nồng nàng
trăng thanh gió mát hạ tàn chớm thu
bên anh tháng bảy mưa ngâu
 một trời mưa gió âu sầu nhớ nhung

cánh hoa ướt đẩm sương cùng
 tái tê hương sắc tim rung má đào
nổi sầu xen lẫn niềm đau
 chiều xô xát gió nghẹn ngào hôn tân

 niềm sầu cách biệt giai nhân
 cho đây nhớ đó bâng khuâng cháy lòng
 hạ tàn phai nhạt phượng hồng
 em đi xa xứ bảo dong một thời

 con tim héo úa chơi vơi
nát lòng xót dạ kẻ thời nơi xa
 xứ người em với người ta
an vui hạnh phúc mặn mà lửa duyên

 còn chăng một khối tình riêng
 anh ôm hoài mộng lương duyên lỗi nguyền
trăng ngà huyền diệu mắt em 
lâng lâng tà áo gió đem nụ cười

 em như phượng thắm xinh tươi
 lung linh má ửng dáng người liểu mai
hạ tàn sắc phượng chẳng phai
đêm hè xao xuyến mắt nai phượng hồng

 tóc mây theo gió bềnh bồng
yêu kiều ẩn nét liểu tòng thuở xưa
ai xui nhịp võng đong đưa
ai xui mi đẹp khép vừa lòng anh

 ngỡ ngàng đêm nhở canh tàn
 anh ngồi bấm nét mơ màng giai nhân
nhớ nàng trong dạ bâng khuâng
mượn vần thơ nhớ họa văn với nàng

chớm khuya chúc bạn hương lan
 ngủ say giấc mộng tình càng thắm xinh
hạ tàn vọng tiếng ve in
gợi niềm u cảm bóng hình người xưa

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

HẠ SẦU


HẠ     SẦU

hạ sầu giọt hạ ủ châu
người ơi héo rủ lòng đâu ngở ngàng
hàng văn da diết rở ràng
 phượng tươi sắc thắm tình càng thiết tha

vần thơ gửi nhớ hương hoa
giọt hạ còn đó trăng tà còn đâu
bây giờ ai nhặt phượng sầu
 ôn chân kỹ niệm đậm màu tri âm

mừng thay con tạo ghi tâm
hoa tươi sắc thấm mưa dầm chợt tan

hợp tan mây nước chứa chan
đã yêu người đã lệ tràn hạt châu

 thuở nao sum hợp bạn bầu
 vần thơ mộc mạc tình đầu mến trao
 hạ sầu lặng lẻ hư hao
 ta nhìn cuộc thế thương đau ngậm cười

 thương hoa vận tải tương tư
 mến hoa tim lại thực hư cõi lòng
 mong cùng nâng chén rượu nồng
ngắm hoa má ửng tơ hồng chợt dâng

 vui lên ngày tháng phong trần
 lung linh sóng mắt mỹ nhân cướp hồn
hạ sầu buồn ấy kéo dồn
giọt sâu nhung nhớ bồn chồn con tim

lệ lòng sao cạn nổi niềm
tang thương giọt nhớ nhấn chìm thương đau
 tơ tinh khôn lương chiêm bao
 ôm em thổn thức rạt rào gối chăn

 hạ sầu mấy ngọn mây giăng
 giật mình trơ trọi mỹ hằng nơi nao
 ước ao tương hợp má đào
hương tràn đêm lạnh bên nhau tỏ tường

 trăng treo một góc nhớ thương
tình treo một mảnh má hường hạ đi

hạ sầu một mảnh tình si
ôm trăm ngọn gió khó bì giai nhân

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

CHÂN TRỜI DALAT


CHÂN    TRỜI   DALAT

bóng nàng áo tím thơ ngây
chân trời dalat tim nầy còn ghi
hồ hương băng ghế còn đây
 thác rem còn đó trăng gầy lung linh

bâng khuâng hạ thắm phượng tình
thuở nào áo tím chúng mình nhở quen
phố xưa rủ ánh muôn đèn
chén trà hoa bưởi cơ hàn nhâm nhi

tơ tình nghiêng bút khắc ghi
 không hề phai nhạt tình si dại khờ
trải bao năm tháng mịt mờ
xa chân em bước nổi chờ mông lung

 hạ về nhớ cảnh tương phùng
nhớ nàng con gái mắt nhung thuở nào
nhiêu đêm trăn trở chiêm bao
 tưởng ai tương ái ngạt ngào làm sao

 vần thơ u nhả hư hao
 mơ người áo tím má đào dễ thương
 hạ về quay lại sân trường
rêu phong phủ lớp vấn vương tình sầu

 giờ người tận mãi đâu đâu 

xứ người xa tít vần châu ngậm hờn
 nắng thưa trên mái tóc thơm
nắng rơi phớt má nắng vờn môi xinh

 hồ hương in bóng nhân tình
phố xưa mơn gót vọng hình giai nhân
 đường dài mây phủ bước chân
vườn hoa e thẹn em lần đi qua

thác rem đỉnh hú thông già
 kỹ niệm ngày ấy đậm đà tình yêu
 đồi thông gió rít bóng chiều
 nghiêng nghiêng hướng gió cô liêu cõi hồn

bờ môi e ấp nụ hôn
trăng treo dốc núi mây dồn người yêu
 thương bao nhiêu đợi bao nhiêu
 lòng tôi uất nghẹn cuối chiều khuyết trăng

 mơ về môi mộng hôn tân
 giấc mơ tim rủ giai nhân cận kề
bềnh bồng sóng nước đam mê
hồ xanh như cỏ ghế thề hôm nao

 em đi nổi nhớ rạt rào
 làn hương hơi thở nhẹ vào trong tôi
có gì trong mắt xa xôi
nửa vầng trăng khuyết chia đôi cuộc đời

 có gì vương bước xa vời
nhìn trăm ngọn núi cạn lời nhớ thương
 còn gì mặn ảo môi hường
còn chăng sương lạnh đêm trường hè  vươn
g