Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

giọt đông sầu 2

giọt đông sầu 2

muộn màng muôn nổi đớn đau
chữ chờ anh gửi trăng sao bể ngàn
đông nay cánh nhạn lạc đàng
chơ vơ ngọn gió phụ phàng xót xao

vu vơ ngọn gió rì rào
sương vương ngấn lệ hạt nào vương mi
đông xưa bao nổi mê si
lá hoa quấn quít rù rì gió đông

biết rằng em đã có chồng
thuyền em tách bến dòng sông hai bờ
hồng nhan da diết tim chờ
hạt sầu trăng khuyết sao mờ hắt hiu

tình ta tan vở ngậm ngùi
nghe đau đau điếng ngược xuôi cánh chuồng
như trăm ngọn gió đông buồn
hạt thương lắm nổi tự nguồn trào dâng

chén say hồn chếch lâng lâng
lời thơ đọng rớt trong ngần giọt thương
lòng ai tợ bãi chiến trường
ngày nào êm ai nay dường nát tan

bây giờ em đã sang ngang
mà sao cứ nhở như là của anh
đông trao lòng bấy chơn thành
muốn bồng muốn bế một cành hoa tiên

đông về vương nổi u phiền
nhánh hồng chiết gửi bên miền xa xôi
nụ hoa tơi tả héo sầu
tình ta tan vở bèo trôi giữa dòng

đông nay tợ nhở bảo giông
con tim buốt giá má hồng xót xa
em vui hương lửa người ta
còn ai ray rức canh tà đêm đông
 

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

họa lại đông về

họa lại đông về

đông về gió bấc lạnh lòng
vu vơ tình nhớ cành hồng trong tim
nụ cười ánh mắt long lênh
tóc thơm hương bưởi bồng bềnh nắng mai 

ngấn hoa mi lệ trang đài
thương nhiêu bấy đợi hình hài ngày xưa
đông sầu ly biệt gió mưa
tình ta mắc cạn đêm thừa khuyết trăng

đông về tình nhở bâng khuâng
ngày qua tháng lại hàn băng nổi hờn
đông sầu nổi nhớ cô đơn
thuyền tình xa bến cung đờn đứt dây

tình nầy dẫy chết từ đây
chôn vùi ngày tháng ốm gầy tương tư
đông nay hoang lạnh cõi hư
mảnh tang vùi lấp giả từ thế nhân

đông về biến ảo phong vân
người đi sao lặng con chăng nổi buồn
ngoài trời bổng trút mưa tuôn
hạt mưa ào ạt gió luồn vào tim

nhớ ai thao thức trăng đêm
giọt châu tròn giọt lệ viền mắt hoen
dế than rên rỉ sang hèn
trơ trơ tượng đá màu đen trong lòng

chuyện xưa hòa quyện gió đông
hàn băng tim buốt má hồng xa xôi
trăng tà trắng xóa lòng tôi
đắng cay rượu nhạt nhở nhàng cung thương

thực hư trong cõi vô thường
hiên song gót ngọc thoảng hương bên rèm
đông về sương lạnh con tim
bóng hồng tan biến màn đêm đông sầu

sông thương bên lở bên bồi
biển yêu gió bảo sóng nhồi lao xao
đông về nhặt nhớ thương đau
mượn cay men rượu nhạt nhàu hương yêu
 

đông về

ĐÔNG VỀ

rượu sầu chưa niếm mà say
tim sầu nhoi nhói hình hài người xưa
tình hoa đông lại mưa thưa
tương tư người hởi như vừa chớm thu 

nữa khuya gương ngọc ưu tư
thềm hương sương đọng giọt từ trong tim
nổi sầu vô cớ trăng huyền
phòng hoa gối cặp nhân duyên chưa tròn

đợi chờ hai chữ tình son
châu về hợp phố mõi mòn người ơi
đam mê trả lại cho đời
còn đâu hoa bướm thủa thời mới quen

trang thơ trãi đọc trước đèn
như in vóc tuyết hương sen lướt ngàn
mơ màng gió lộng tưởng nàng
người hoa muôn thuở mộng vàng tình nhân

đông về biến ảo phong vân
người đi sao lặng con chăng nổi buồn
ngoài trời bổng trút mưa tuôn
hạt mưa ào ạt gió luồn vào tim

nhớ ai thao thức trăng đêm
giọt châu tròn giọt lệ viền mắt hoen
dế than rên rỉ sang hèn
trơ trơ tượng đá màu đen trong lòng

chuyện xưa hòa quyện gió đông
hàn băng tim buốt má hồng xa xôi
trăng tà trắng xóa lòng tôi
đắng cay rượu nhạt nhở nhàng cung thương

thực hư trong cõi vô thường
hiên song gót ngọc thoảng hương bên rèm
đông về sương lạnh con tim
bóng hồng tan biến màn đêm đông sầu

sông thương bên lở bên bồi
biển yêu gió bảo sóng nhồi lao xao
đông về nhặt nhớ thương đau
mượn cay men rượu nhạt nhàu hương yêu
 

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

lệ sầu

lệ sầu

giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm đông sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

mượn chung rượu nóng hờn lang
đi tìm cay đắng thu tàn nhớ thương
xa nhau tan nát nảo nường
giọt say nhở tỉnh vô thường tiêu dao

đông về gió thổi dạt dào
thổi lên mái tóc thổi vào mắt nhung
má hồng ươm mộng tình chung
sương khuya phủ kín mịt mùng trăng nghiêng

đêm đông mưa tạt mái hiên
hạt mưa lan ướt tim nguyên nhạt nhòa
phất phơ trinh nữ hồn hoa
rẽ chia cánh bướm tình ta bẻ bàng

trong hương phiêu bạt gió ngàn
nghe chừng gió ấy chở nàng sang ngang
đông về phủ trắng sương tang
khóc cho duyên vở hồng nhan xa rời

giang đầu ly biệt đôi nơi
bờ vai bé bỏng chơi vơi bể ngàn
ngày nàng khoát áo vu lang
tình ta chết lặng đông tàn đài trang

trời sầu chít mảnh khăn tang
thầm đưa tình sử nghĩa trang lạnh lùng
em đi quên chữ tình chung
để vương để vấn nảo nùng cho ai

giờ nhìn gió thổi cành lay
tưởng chừng hình bóng liểu mai chập chờn
vở tan hạt mộng trăng hờn
lệ sầu đọng lại cung đờn vô tri
 

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

họa thuyền tình

họa thuyền  tình

sầu đông ngọn gió lạnh lùng
cơn mưa phân phất bay tung áo nàng
ước ta cơn gió lang thang
tung thân ngà ngọc dịu dàng đôi tay

ôm em giọt nắng ban mai
ấm tình đôi lứa miệt mài hương yêu
tình anh như biển về chiều
trào cơn sóng nhỏ nâng niu thuyền hồng

thuyền em hòa biển mênh mông
biển thuyền ôm lại bềnh bồng ra khơi
thuyền em là cả khung trời
cả tình nhung nhớ muôn lời yêu thương

giá như thuyền chẳng rẻ phương
biển thuyền xa cách tang thương đôi đàng
còn đâu giọt lệ đài trang
thuyền xuôi gió lạ tách đàng phiêu linh

đông về vương vấn bóng hình
tiếc cho nổi nhớ gập ghình con tim
mơ em trăng cuối trời đêm
tiếng chim vổ cánh giọt mềm sương sa

thuở nào bướm vợn cành hoa
tan đàn xẽ nghé lệ nhòa mưa đông
ngở ngàng nước chảy đôi dòng
dòng trong em ở đục dòng anh mang

trời sầu chít mảnh khăn tang
thầm đưa tình sử nghĩa trang lạnh lùng
em đi quên chữ tình chung
để vương để vấn nảo nùng cho ai

giờ nhìn gió thổi cành lai
tưởng chừng hình bóng trang đài đâu đây
vở tan hạt mộng trăng gầy
lệ sầu đọng lại đêm ngày vì ai

thuyền em trôi bạt phương đài
gió sầu còn để u hoài trong tim
cõi tình chết lặng trăng đêm
vẫn giờ một mảnh sương mềm chơ vơ
 

Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

thuyền tình

thuyền tình


thuyền tình thả mãi sông tương
thả trăng sầu mộng vấn vương má hường
thả hồn mây lạc xa phương
thả tình ta lại cung đường phiêu nhiên

tình yêu là cả thiên đường
hai tim hòa điệu nghê thường ngất ngây
mây hồng mắt biếc hương say
má đào mủm mĩm hồn bay theo nàng

đông về mang gió lạnh sang
buốt tim ai đấy trăng tàn mộng mơ
gửi tình lên cả trang thơ
mượn dòng fb ông tơ ta nàng

một bên sắc nước hương ngàn
một bên lảng tử đá vàng đài trang
em ơi tình nghĩa đôi đàng
vóc mây hồng thắm ngàn vàng duyên trao

hết rồi

hết rồi

hết rồi hai chữ nghẹn buốt tim
trãi rộng hồn tôi lang bóng đêm
vắng buốt nổi niềm trơ tượng đá
em nở nhìn anh lệ mắt viền 

hết rồi chua chát trái tim nguyên
tự vở thành đôi máu nhuộn liền
em hởi có nghe tim thổn thức
hay em ngảnh mặt tránh tơ duyên

hết rồi vườn cấm bướm luyện chuyền
hoa trinh nữ ấy khép hồn tiên
thử hỏi một thời chung tay nắm
nghe từng nhịp thở mắt thôi miên

hết rồi nghe lạ nghe xao xuyến
em buồn thơ ý vút xuyên lên
thoảng nhở u sầu nhở xé cay
nhở như se thắt nhở như rên

hết rồi đã hết thật rồi sao
còn kia kỹ niệm thuở hôm nào
còn dư hư ảo thời quen biết
còn cả tình ta với trăng sao